Hãy cứ bỏ mặc em !

10/12/2012 15:03

Tự đau, tự khóc, tự thương xót và tự ve vuốt cho trái tim đã tan nát tả tơi của chính mình! Từng giọt nước mắt vẫn cứ lăn dài và ngắm dần trong bao tủi hờn tuyệt vọng, bao đắng cay muộn phiền khi mãi ngụp lặn trong cái thế giới hư danh.

Cơn mưa chiều nặng hạt dai dẳng cứ mãi miết khắc khoải trút ào ạt như muốn níu kéo bước chân ai đó đừng đi quá vội! Và rồi em lẳng lơ thả hồn mình miên man theo dòng tâm tưởng mất hút mà nhớ về quá khứ! Nhớ về em, về anh, và cả những tháng ngày yêu thương cuồng dại trong cái nắng cái gió khi mùa Hạ về. Để rồi nơi góc phòng lạnh lẽo ấy, chỉ còn lại mình em run rẩy chạnh lòng mà ôm lấy những bí mật tối tăm đang rả rít chảy máu, cho nỗi yêu xưa đang bị giam cầm trong cái quy luật bất biến hợp tan muôn đời của cuộc sống

Vẫn biết là thế! Vẫn biết là vậy! Nhưng phải làm sao để những kỷ niệm này ngủ yên trong miền quá khứ? Phải làm sao để hằng đêm giấc mơ mang tên anh sẽ chẳng còn tìm về? Làm sao và làm sao khi trái tim này tưởng chừng đóng băng sau một lần đau vì yêu thương không trọn vẹn nhưng rồi anh đã đến và làm cho nó biết thổn thức trở lại bằng chính hơi ấm của mình. Cứ tưởng là sẽ dài lâu nhưng ai nào ngờ vết thương cũ vừa mới kín miệng thì một vết thương mới lại hình thành sâu hơn và đau hơn gấp bội.
 
 
Xin hãy để em một mình
 
Những tháng ngày chông chênh của cuộc sống mỗi khi buồn, mỗi khi khóc là mỗi lần trái tim em lại thầm nhắc tên anh. Đã bao tháng năm rồi anh nhỉ? Em cũng không biết nữa nhưng chỉ biết rằng đôi bàn tay này đã không còn đủ hơi ấm để môi anh cười, để mắt anh say và để lòng anh lại bình yên như chưa bao giờ bình yên đến vậy! Đã bao lần em nhớ anh, nhớ đến rơi nước mắt khi cứ mãi giấu kín trong mình sự im lặng của một tình yêu hiện hữu không thể kết thành lời, đang từng ngày hững hờ trôi xa.
 
Tự đau, tự khóc, tự thương xót và tự ve vuốt cho trái tim đã tan nát tả tơi của chính mình! Từng giọt nước mắt vẫn cứ lăn dài và ngắm dần trong bao tủi hờn tuyệt vọng, bao đắng cay muộn phiền khi mãi ngụp lặn trong cái thế giới hư danh về một cuộc sống hạnh phúc giản dị, đơn sơ như bao người khác trên thế gian này và dường như điều đó với em lại là thứ ảo ảnh quá xa vời! Có những lúc em tưởng chừng như mình gục ngã khi không còn đủ sức tiếp tục bước đi, nhưng rồi em lại tự mình đứng lên vượt lên tất cả, vượt lên không chỉ vì bản thân mình mà còn vì gia đình vì những người thân yêu bên cạnh, và vì cả anh nữa anh biết không?
 
 
Càng cố quên đi thì những con sóng ký ức lại càng ùa về
 
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vạn vật vẫn theo chu kì của tạo hóa, và em đã cố gắng làm mọi cách cho mình trở nên mạnh mẽ để gạt bỏ hết những suy nghĩ, những hình ảnh về anh ra khỏi đầu vậy mà sao khó quá! Càng cố quên đi thì những con sóng ký ức lại càng ùa về, mỗi lần một dữ dội khiến em mệt mỏi trong cái suy nghĩ chẳng kiểm soát được hành động, lý trí cũng chẳng thể điều khiển được con tim nhỏ bé đã nát bươm buốt rát. Yêu thương sao mong manh quá! Cứ chợt gần rồi lại chợt xa như một làn khói mỏng âm thầm dày vò và hành hạ bản thân em bằng một thứ tình yêu vô vọng không biết ngày mai.
 
Em sẽ ra sao? Ra sao đây nếu như trái tim em vẫn tiếp tục bị từng đợt sóng cao ngất ấy dội vào và đọa đày trong hai chiều của cái niềm quên nỗi nhớ, của cái cơn mê ma mị thân thuộc cứ nghẹn cứng, và chồng chéo lên nhau mắc kẹt lại nơi cuống họng, như có một cái gì đó đè nén khiến em chẳng thể nào thoát ra được. Trách em, trách anh hay nên trách cái số phận trớ trêu đã sinh ra cái thứ tình cảm đáng thương hư hư ảo ảo này! Ôi đau đớn quá! Ước gì có thể tháo bỏ được trái tim này ra khỏi lồng ngực, để em không còn ú ớ và cố hét lên thật to vì phải gồng mình chống chịu cái cảm giác quặn thắt mà nó đang cố giữ, để rồi giật mình tỉnh giấc chiếc gối đã ướt tự bao giờ!
 
 
... Những ngày bên nhau sẽ chôn vùi theo năm tháng...
 
Mỗi con người khi bước vào đời nhau là để hoàn thành một sứ mệnh nào đó, và nếu là đi qua đời nhau thì do sứ mệnh đó đã được hoàn thành trọn vẹn trong trái tim của mỗi người! Và đây cũng là lần cuối cùng em cho phép bản thân mình lặng lẽ cúi xuống nhặt nhạnh từng mảnh tim đã vỡ vụn, để hàn gắn chúng lại cho dù mảnh tim ấy vẫn hằn sâu những vết sẹo chằng chịt khó phai! Hy vọng anh sẽ luôn vững bước và mỉm cười hạnh phúc trong khoảng trời mới của riêng mình, và nếu một ngày nào đó anh mỏi gối chồn chân thì hãy nhớ rằng, ở nơi xa xôi nào đó vẫn có một người đang ngóng đợi anh, trong cái niềm tin và ý nghĩa sống chỉ để mong làm một cơn gió mát lành xoa dịu những vết thương bỏng rát trong cuộc đời mà anh gặp phải, và mình bên nhau chỉ vậy thôi anh nhé!
 
... Những ngày bên nhau sẽ chôn vùi theo năm tháng...
 
... chẳng còn ngây thơ từ đây sẽ thôi mong chờ!

Bình luận