Lưng chừng hạnh phúc...

06/12/2012 03:28

Hạnh phúc là gió cứ mãi vẩn vơ, là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai...

Anh hỏi em thế nào là vừa đủ….

 
Em biết rằng anh chỉ là một người mà em sẽ phải lướt qua trên con đường đi tìm hạnh phúc của mình. Em đã qua rồi cái tuổi dừng lại để khám phá và tìm cái mới lạ, em đã quá mỏi mệt, có lẽ một lần là đủ với em, đủ cho em những kỉ niệm, những ngọt ngào và thừa thải những nỗi đau nên em chỉ muốn thẳng đầu đi một mạch đến cái đích của cùng, gặp người mà em khi em quyết định đi suốt cuộc đời với họ , và mong họ sẽ là người cuối cùng. Và có lẽ anh cũng như em nên cả hai ta tạo cho nhau một khoảng an toàn nhất định…
 
 
Vừa đủ những quan tâm….
 
Em và anh dành cho nhau những sự quan tâm không quá lạnh nhạt xã giao, trong những lời nói giản đơn nhưng là chất chứa hai chữ cảm tình, nhưng cũng không quan tâm đến nhau quá nhiều như cách mà những người yêu nhau lo lắng chăm sóc cho nhau.
Vừa đủ những ngọt ngào
 
Thứ ngọt ngào mà anh và em mang lại cho nhau nó không ngọt như vị thỏi chocolate sữa mà nó chỉ là thứ ngọt thanh thót đầu môi, chỉ là những câu nói làm nhau cười tủm tỉm trong lòng, những lời mà khi nhận được thì biết là hạnh phúc đang lẩn quẩn đâu đó. Không khô khan, không nồng nàn, chỉ là vừa đủ để thấy cuộc sống thật dễ chịu. Những tin nhắn trước lúc ngủ, hay mỗi sáng thức dậy luôn làm em mỉm cười, cười thật nhanh thôi nhưng hạnh phúc thật sự ….
 
Vừa đủ những sẻ chia
 
Ta sẻ chia với nhau theo cái cách nói một nửa và tự hiểu nửa còn lại, chưa một lần ta trải thẳng hết lòng ra với nhau, nhưng em thích như thế vì khi đó cả anh và em đều hiểu người còn lại và ta đồng cảm xúc, đồng điệu trong tâm hồn và có một khoảng lặng có lẽ giống nhau. Em thích cách mà anh chia sẻ với em, anh và em giống nhau ở chỗ sống nhưng người ta khó đoán đúng được mình nghĩ gì, thế nên khi anh nói ra những băn khoăn, những góc khuất trong tâm hồn em lại cảm nhận được sự tin tưởng anh dành cho em, cũng như niềm tin mà em dành cho anh. Anh vẫn hay hỏi tại sao lại tin anh, thì anh cũng phải xem lại tại sao anh tin em…
 
Vừa đủ để tạo ra một khoảng cách an toàn
 
Anh và em biết rằng ta không giống như những người bạn thông thường nhưng trở thành là một của nhau lại càng không thể. Anh có cuộc sống của anh, em còn cuộc sống của mình, chúng ta có quá nhiều rào cản nên đến với nhau rồi cũng chỉ để rời xa nhau mà thôi, nên em và anh chọn cách ở lưng chừng của 2 mối quan hệ yêu và bạn. Cả hai ta ko ai dám nói thẳng hay nhìn nhận với nhau về cảm xúc của mình bởi khi đó cả hai phải quyết định chọn một tên gọi xác định về mối quan hệ này, và dĩ nhiên khi về làm bạn ta sẽ chẳng thể nào cho nhau vừa đủ những hạnh phúc lưng chừng. Mặc dù anh và em đều biết nhưng tất cả giữ lại trong lòng, anh nói “có phải có những thứ giữ riêng lại cho mình thì tốt hơn đúng không em ?”  Em đã đáp một chữ “ dạ “
 
Em cũng đã nói em sẽ không đến anh quá gần nhưng cũng sẽ không đi quá xa. Bởi nếu đến quá gần em sợ sẽ có lúc chẳng bao giờ tìm lại được anh. Vì tình yêu sẽ lại khiến em lạc mất thêm một người nữa. Anh là một cái cây trên con đường mà em biết em chỉ nên đứng và ngắm chứ ko nên chạy đến và dựa dẫm bởi lẽ rồi em cũng phải rời xa anh để đi tiếp. Vậy hà cớ gì phải tạo thêm cho nhau những nỗi đau, hà cớ gì cứa vào niềm tin đã hao mòn.
 
 
Trong cuốn sách em đọc người ta bảo :
“ Tình yêu có bốn loại :
- Đúng lúc . Đúng người.
Thế thì quá viên mãn, miễn bàn !
- Sai lúc. Sai người
Cũng không có gì để bàn tán.
- Đúng lúc. Sai người.
Đó là lúc lòng bạn trống trải, cô đơn và cần một người ở bên cạnh để sẻ chia. Bất cứ ai xuất hiện trong cuộc đời bạn lúc bấy giờ đều trở thành chiếc phao cứu sinh để bạn bám vào và bơi qua biển cả cô đơn…
- Đúng người. Sai lúc.
Bạn biết đó là người mà bạn sẽ yêu thương hết mực. Bạn biết đó là hạnh phúc bạn đang mong chờ, khát khao. Bạn muốn ở cạnh họ mỗi ngày, muốn chăm sóc và hít hà mùi tóc của họ. Nhưng khi bạn gặp họ, mọi thứ đã muộn : họ đã có người yêu, có gia đình, hoặc đó là lúc họ muốn tập trung gây dựng cho sự nghiệp hơn là tình yêu ”
 
Em biết mình đang gặp đúng người nhưng sai lúc vì ở lúc này cả hai ta đều có hai lối đi quá xa nhau mà chưa nhìn thấy được con đường ta có thể chung bước bên nhau. Nhưng mà mình cứ như bây giờ, cứ lưng chừng như cách hai ta đã chọn, dẫu em biết có lúc mọi thứ sẽ nhạt dần nhưng sau cái nhạt đó ta vẫn làm bạn vẫn mỉm cười thật tươi khi gặp nhau chứ không phải là hai kẻ gặp nhau nở một nụ cười gượng gạo với một khoảng cách không tên. Theo cách này ta sẽ đi lướt qua nhau những không biến thành hai người xa lạ anh ạ !

Theo: Facebook

Bình luận