Tôi yêu những gì đến tự nhiên

07/11/2012 00:00

Tôi yêu những khoảng lặng của mình, có khi chỉ là lang thang một mình đây đó. Tạt vào những góc quán nào đó theo ngẫu hứng để tìm cảm giác thoải mái cho mình. Nhiều khi là những phút ngắm nhìn mọi người qua lại như một cách cảm nhận về cuộc sống.

Một ngày cuối tuần lại gần đến, những bộn bề của tuần mới lại bắt đầu. Tôi cho phép mình tản bộ lấy chút không khí thoáng mát của chiều cuối tuần ấm áp. Mọi thứ vẫn diễn ra như cái vòng quay, tôi tập quen với cuộc sống bận rộn của mình đến nỗi chẳng còn biết ­n­­­­gày giờ đang trôi lặng lẽ.

Bình yên một tối nơi góc quán quen, thánh thót từng ngón tay thon trên bàn phím. Tôi thả con chữ của mình theo lời thơ như một sự đánh thức cảm xúc cho mình. Tôi yêu thơ, yêu văn như một người bạn tâm đồng; yêu những bức tranh nguệch ngoạc, yêu những nét kiến trúc cổ kính, yêu những shot ảnh tình cờ chụp được qua đôi tay vụng về... Đó chính là một góc riêng của tâm hồn tôi. Đơn giản chỉ là những sở thích bình dị, không cầu kỳ, màu mè giữa những hỗn tạp. Và tôi yêu cuộc sống của mình!

Tôi yêu!

Một buổi sáng cuối tuần của tôi trôi qua bên những linh tinh thường ngày, vẫn thói quen dành cho mình 1 tiếng chạy bộ để khởi động cho ngày mới; có khi cùng chị đi chợ, nghiên cứu mày mò một món ăn mới; có khi leo lên chiếc xe máy vi vu ngoại ô cùng mấy người bạn cùng chung sở thích chụp ảnh; có khi tản bộ vào Trung tâm, tìm cho mình một góc nhỏ bên đường ngắm nhìn phố sá vào buổi sớm.

Tôi hay có những cái “có khi” bất chợt mà không tính trước được, tôi thích sự tự do hiện hữu quanh tôi chứ không muốn gò bó mình theo một lộ trình định sẵn. Có ai đó bảo rằng tôi rất bướng bỉnh nên mãi chẳng bao giờ quy phục nỗi tôi. Họ muốn tôi đi theo một cái bản phác thảo mà họ định khuôn sẵn cho cuộc đời mình. Thế là cái đầu bướng bỉnh trỗi dậy đạp tung tóe bức tường thành, không phải tôi muốn thế mà chỉ là tôi không quen làm một con rối. Người ta hay bảo “thà là cánh chim cô độc giữa trời, còn hơn là một con chim quý trong cái lồng son. Bạn sẽ chẳng bao giờ biết được ngoài kia trời cao, đất rộng thế nào. Bạn chẳng bao giờ biết sải cánh tìm tòi một cái gì cho riêng mình, hay ít nhất cũng được là chính bạn”. Tôi thích cách ví von ấy vì tôi cũng ước mình là một cánh chim tự do.

Tôi yêu! Yêu những nơi tôi đến luôn có những nụ cười

Tôi yêu những phút giây chơi đùa bên các anh chị của mình. Đi đâu mà không có tôi là cả hội biểu tình đến lúc nào tôi cùng đi mới chịu. Chỉ vì một điều tôi là cây cười duy nhất trong nhóm quậy.

Tôi yêu những gì tự nhiên thân thuộc xung quanh mình. Yêu cả chiếc xe cũ kỹ hơn 8 năm vẫn bên tôi. Chiếc xe là một món quà mà tôi được dượng cho để thuận tiện đi làm. Yêu chiếc điện thoại trị giá đúng 670.000 đồng đầu tiên được mua từ tiền lương làm thêm. Mấy lần thay đổi điện thoại nhưng tôi vẫn giữ nó như một kỷ niệm bên mình.

Tôi yêu những khoảng lặng của mình, có khi chỉ là lang thang một mình đây đó. Tạt vào những góc quán nào đó theo ngẫu hứng để tìm cảm giác thoải mái cho mình. Nhiều khi là những phút ngắm nhìn mọi người qua lại như một cách cảm nhận về cuộc sống.

Tôi yêu!

Một ngày của tôi còn là giây phút chộn rộn tiếng cười bên gia đình và những câu nói bi bô của mấy đứa cháu. Kết thúc một ngày với con số, tôi lai trở về với những nụ cười, những lời hỏi han về công việc ngày hôm nay, ngày mai; được nằm dài trên chiếc giường quen thuộc và lắng nghe một điệu Jazz bằng Saxophone; thả mình trong một bài hát sến vô cùng tận mà tôi thích; gọi một cú điện thoại dài kể cho mẹ nghe đủ thứ chuyện vui của mình; hay khóc bù lu bù loa mỗi khi trời mưa nằm nhớ mẹ; hoặc chạy một mạch hơn 30km để thăm thằng cháu cưng. Tôi thích được ru cháu tôi ngủ, thích ê a mấy bài hát ru từ hồi năm nao, thích nhìn nét mặt bé con với đôi môi chúm chím đáng yêu… Tôi muốn cuộc sống cứ bình dị trôi yên ả như thế bên những người thân yêu của mình.

Tôi yêu ly cà phê buổi sáng...

Một ngày của tôi là những giờ phút quý giá bên công việc, bên gia đình và bạn bè. Tuy tôi có cái đầu bướng bỉnh nhưng không thiếu óc hài hước, vì thế tôi luôn tạo cho mình niềm vui hòa cùng tiếng cười của mọi người. Bên cạnh những dãy số chằng chịt, những báo cáo dài ngoằn .mà tôi phải căng mắt ra dò từng chút một vẫn có những khoảng trống để tôi làm trò chọc cười mọi người. Tôi may mắn vì có những đồng nghiệp cũng hài hước không kém, và luôn làm tôi vui. Cái cốc đầu của sếp mỗi khi thấy tôi lang thang chém gió, một bịch cóc ổi của chị tạp vụ dành riêng cho tôi sau buổi cơm trưa, hay đơn giản là ly cà phê sữa mỗi sáng của mấy anh phòng kinh doanh thay nhau mời để gạ gẫm tôi phát lương sớm sớm,… Với tôi, có những tình cảm quý mến nhau đơn giản như thế cũng đủ làm tôi vui cười mỗi ngày.

Tôi yêu!

Yêu cả khoảng thời gian khó khăn của tuổi thơ. Mỗi giai đoạn trải qua của cuộc sống dù đầy đủ hay thiếu thốn thì nó cũng chính là hành trang theo chúng ta suốt cuộc đời. Tôi nhớ những hôm cả nhà thiếu gạo phải ăn kèm khoai lang. Tôi nhớ hình ảnh con bé tóc xoăn tít, đầu trần đội thúng bánh chuối chiên rao bán khắp mỗi ngã đường. Tôi nhớ cảnh hai chị em đi hái từng cọng rau đay, mò từng con cá. Hai cái đầu khét lẹt mùi nắng nhưng hồn nhiên cười đùa tranh giành con dế than. Tôi yêu những đứa bạn thời long nhong bắn bi, đá dế. Dù bây giờ, ai ai cũng là ông bố bà mẹ trẻ nhưng những cái cốc đầu, nhéo tai nhau mỗi khi gặp lại chính là những điều tôi không thể nào quên được.

Mong lắm những lần chạm mặt nhau giữa con phố yêu thương.

Tôi yêu những người bạn của tôi!

Một ngày của tôi còn là những giây phút ngập tràn hoa, quà, những lời chúc dễ thương của bạn bè trên mạng xã hội Yume, Facebook,… Những giây phút tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, những thông điệp yêu thương bằng những hình ảnh động đáng yêu. Ở đây tôi thấy mình hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn vì được gặp gỡ và chia sẻ cho nhau tiếng cười, san sẻ cả những giọt nước mắt.

Hãy cứ vô tư như chính em mỗi ngày

Tôi yêu những câu nói dí dỏm của ai đó “Cái đồ mít ướt, mè nheo” mỗi khi tôi nhõng nhẽo làm trò.

Tôi yêu những lời chia sẻ động viên “cố lên! Cố lên” như tiếp thêm sức mạnh cho tôi trong cuộc sống.

Tôi yêu cả những lời nhận xét một số anh chị lần đầu nói chuyện với tôi qua điện thoại "giọng của nhỏ thật dễ thương”.

Tôi yêu cả những yêu cầu của ai đó “Em hát thử xem nào, giọng em hát cải lương rất ngọt đó.”

Tôi yêu cả cách mọi người bảo gương mặt tôi rất ngố, rất lúa, mà giọng cười thì không lẫn vào đâu được.

Tôi yêu những gì tự nhiên. Yêu cả những món nợ ân tình. Tôi vẫn còn nợ nhiều hứa hẹn giữa phố sá này, một cái bắt tay, một tách cà phê nóng ấm, một nụ cười cho ngày hội ngộ… Mong lắm những lần chạm mặt nhau giữa con phố yêu thương.

Và tôi cũng yêu anh! Người luôn làm cho tôi cười.

Và tôi cũng yêu tôi! Yêu những gì tự nhiên mà tôi có.

Nếu một lần nào đó bạn lang thang trên còn phố dài bắt gặp một gương mặt ngổ ngáo với cặp mắt kính lém lỉnh, quần bò áo thun, trên vai là cái balo đủ thứ linh tinh quà vặt. Có thể người đó chính là tôi.

Bình luận