Ngày 05/04/2017 08:59

Yêu nhầm sở khanh!

Thật lòng tôi đã luôn hi vọng anh có thể vì mình mà một lần cố gắng cho đến khi nghe tận tai câu nói mà anh thốt ra...

Thật lòng tôi đã luôn hi vọng anh có thể vì mình mà một lần cố gắng cho đến khi nghe tận tai câu nói mà anh thốt ra...

Tôi là một cô gái được sinh ra ở quê, vừa mới lên cái thành phố này chỉ được có vài năm học tập. Cũng bởi thế nên tôi thật sự không phải một cô gái quá sành sỏi. Học đại học trên thành phố đến 4 năm rồi, nhưng tôi cũng chỉ quanh quẩn quanh cái trường học của mình mà thôi.

Sau này, ra trường rồi tôi mới bắt đầu cuộc tình đầu tiên. Chẳng là, vì tôi không phải một cô gái quá tài giỏi. Bản thân cũng tương đối xinh xắn, đó là theo mọi người và bạn bè tôi nhận xét vậy. Nhưng khi còn học đại học tôi luôn mặc định một điều rằng chỉ khi nào ổn định công việc rồi mới yêu. Cũng chính vì thế nên tôi đã quyết chí không yêu ai cho đến ngày ra trường.

Sau này, ra trường rồi trong cái lúc bơ vơ đi xin việc đó thì tôi quen anh. Anh là đồng nghiệp của tôi, khi đó tôi mới ứng tuyển vào công ty, còn anh thì làm trước tôi được vài tháng. Cũng có thể vì công việc liên quan trực tiếp đến nhau nên tôi và anh thường xuyên dành thời gian để chia sẻ và nói chuyện với nhau.

Thế rồi cả hai yêu nhau lúc nào không hay. Tự bản thân không hề nhận ra điều đó, cho đến hơn nửa năm làm việc tại công ty thì anh mới ngỏ lời. Tôi khi ấy nằm trong thế bị động nên cũng bất giác gật đầu mà đồng ý.

Yêu nhầm sở khanh!

(Ảnh minh họa)

Tình yêu ấy diễn ra khá nhanh. Cũng có thể là tình yêu đầu đời của tôi nên tôi cũng không biết quá nhiều. Anh nhanh chóng thu phục được tôi, chiếm hữu tôi và rồi tệ hại hơn thế là anh khiến tôi có bầu.

Ngày hay tin mình có bầu tôi vô cùng lo lắng. Nhắn tin cho anh mãi anh mới trả lời và chỉ hỏi vẻn vẹn tôi một câu rằng giờ em tính sao. Trong lúc đó, tình mẫu tử trong tôi trỗi dậy, tôi trả lời lại rằng tôi muốn giữ lại đứa bé. Nào ngờ, anh lập tức gọi tôi vào một góc dưới cầu thang rồi nói chuyện. Vừa mới đến nơi anh đã lập tức mắng té tát vào mặt tôi:

- Là em cố gắng gài bẫy anh đúng không?

- Sao cơ? Anh… anh đang nghĩ gì vậy?

- Em còn chối nữa sao? Chẳng phải em cố tình gài bẫy anh thì giờ sao lại có bầu được.

- Cái này anh nên tự hỏi anh chứ, bình thường anh có dùng bảo hộ không mà lúc nào cũng đổ hết trách nhiệm lên đầu em. Giờ đứa bé có mặt trên đời, em là người khổ tâm nhất còn sao nữa?

- Anh hiểu, nhưng giờ không có tiền. Lương hai đứa chỉ đủ ăn thôi, tự dưng có thêm một đứa bé nữa thì sống sao được?

- Vậy anh định làm sao?

- Em biết rồi đó.

- Nhưng em muốn giữ con lại, dù sao đứa bé cũng không có tội cơ mà.

- Giờ anh không có tiền làm đám cưới. Mà em giữ con lại làm gì, đằng nào cũng không có tiền nuôi đâu!

- Anh… anh nói thế mà được à? Anh vô trách nhiệm đến vậy sao?

Yêu nhầm sở khanh!

Tôi đã yêu nhầm phải một tên sở khanh (Ảnh minh họa)

- Không phải anh vô trách nhiệm mà làm gì có cách gì khác nữa.

- Anh nói thế mà cũng nghe được à. Thôi anh vào đi, mình sẽ nói chuyện này sau, em cần 1 mình.

Chúng tôi cùng trở lại công ty không ai nói với ai thêm lời nào. Thật sự lúc này tôi thấy mình hoàn toàn bế tắc. Nếu như, anh không nói những lời vô trách nhiệm đó thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Giờ đứa bé thì vẫn nằm trong bụng tôi, quyết định giữ con ở lại hay không là ở tôi. Bản thân tôi lúc này cũng hiểu không thể chờ mong gì ở anh thêm nữa. Nhưng tôi nên làm gì đây? Thật sự lương tôi quá thấp, tôi không đủ khả năng làm một người mẹ đơn thân vào lúc này. Còn nếu có nói cho gia đình thì liệu bố mẹ tôi có thể chấp nhận được một đứa con mà họ đã kì vọng lại gây nên lỗi lầm thế này không? Xin hãy cho tôi lời khuyên vào lúc này.

Xem thêm

Theo: ngoisao.vn